chiều. những mẩu bánh mì khô còn sót lại từ sáng, nàng trệu trạo nhai bởi tiếc. trên bàn, cuốn sách "tôi, charley và hành trình nước mỹ" đang để ngỏ, nỗi thèm thuồng chạy dọc sống lưng, tràn lên não và nàng ngồi đây, đóng băng mình trước màn hình và những con chữ lúc 4h11' chiều.
cuộc sống hiện tại bình yên tới mức, nàng chẳng còn biết khát khao gì ngoài những sáng thức dậy vội vã đi làm, lúc nào cũng trễ và vội vã vì nàng luôn phải oằn mình trong những giấc mơ, khóc lóc, cười nói, đó là cuộc sống khác của nàng, một cuộc sống chỉ vỏn vẹn có vài tiếng và sau khi bị tiếng chuông điện thoại hối thúc, cuộc sống đó trôi vào quên lãng, nàng chẳng nhớ gì.
buổi tối, ngoài quần áo phải giặt, sàn nhà phải lau, những bữa cơm chiều phải nấu, đống chén bát phải rửa, nàng ngủ. một vài ngày trước nàng học bài, sau khi hoàn tất kì thi, nàng lao vào sách, những tối gặp gỡ bạn bè chớp nhoáng. ai cũng bận, khi người ta buộc phải làm người lớn, người ta tất phải bận. cái ý nghĩ gặp nhau, đi ăn cùng nhau, ngồi ba hoa kể lể những chuyện thị phi, tình ái chỉ còn là trong ý nghĩ. người ta bận những điều mới hơn, hẹn hò, đưa đón hay giản đơn là bận ngủ sau cả ngày vật vã trong văn phòng trước đủ thứ x,y,z nào đó.
nàng đang nhấm nháp nốt chỗ vụn bánh mì, nghĩ ngợi đến những chuyến hành trình bằng cách này hay cách khác bị trì hoãn. nàng có một thời xông pha, đi khắp nơi, ngừng lại ở khắp chốn, bạn bè bảo nàng lắm tiền trong khi nàng biết túi nàng có rất ít xu nhưng ngược lại nàng có kha khá lí do để bắt đầu một chuyến hành trình ít xu, lấm lem và bụi đời. tóm lại thì bây giờ nàng vẫn rất ít xu nhưng lại có hàng tá lí do để quẩn quanh trong mớ trì hoãn, khao khát và đợi chờ.
nàng vẫn đang ở đây, những vụn bánh mì đã hết và giờ thì chả còn gì để làm ngoài việc dán mắt vào con chữ. bình yên có cái giá của bình yên.